[BSD] [Soukoku] Chân trần trên đất lạnh

Nguyên tác: Bungou Stray Dogs của tác giả Kafka Asagiri

Tiêu đề: Chân trần trên đất lạnh | Tên gốc: Feet Over Harsh Ground (https://izanyas.com/2020/05/03/feet-over-harsh-ground/)

Tác giả: izanyas (https://izanyas.com/)

Dịch: An Phong

Giới thiệu truyện: Cái ngày hai người ngoại quốc đến thuê Cục thám tử vũ trang đi thu thập một thứ từ khu quân sự đổ nát gần Suribachi, Fukuzawa đã lệnh cho Yosano cùng Kunikida đi tìm hiểu. Dazai, thành viên mới nhất trong Cục thám tử, xin phép được đi theo.

Một câu chuyện có Yosano tình cờ hiểu thêm về Dazai, Kunikida mệt thay cho cả hai người, và đôi lúc để dốc bầu tâm sự thì chỉ cần thêm một chén rượu đã là quá đủ.

Lời dịch giả: Truyện này không thể tính là vui… nhưng cũng không hẳn là angst thông thường, ừm. Là một câu chuyện về soukoku được kể dưới góc nhìn của người ngoài cuộc, không biết diễn tả thế nào và mình cũng không muốn spoil. Chỉ có thể nói đây là một trong những truyện ngắn mình thích nhất, hy vọng sẽ có bạn thích nó giống mình :3

Yosano vẫn tự cho rằng mình rất biết cách chịu đựng những điều chẳng sạch sẽ. Đã quá nhiều lần chị phải nhúng tay vào những thứ vốn không nên lộ diện dưới ánh mặt trời, nên tất sẽ phải quen với những gì bị coi là bẩn thỉu, nhơ nhớp, dễ làm người ta thấy khó chịu.

Vậy mà chị vẫn phải chửi một câu, hẳn đã đến năm chục lần ngày hôm đó, lúc vừa giẫm phải thứ gì nhão nhoét dưới chân.

“Chị thôi đi được không,” Kunikida cằn nhằn phía sau, giọng nói lộ vẻ bực mình thấy rõ. “Chị đã đi theo thì phải biết ở đây thế nào chứ.”

“Tôi có lựa chọn nào chắc?” chị đáp. “Hai kẻ đó cần một vật cụ thể mà. Các cậu không có tôi là không được.”

“Vậy thì ít nhất chị hãy để ý ăn nói chứ.”

Yosano cười khẩy, rút chân khỏi thứ dịch cô đặc không tên mà chị mới giẫm vào. Trên chiếc giày trắng có sọc xám của chị vẫn còn vết bẩn, để lại cảm giác dính dớp lúc bước đi trên mặt sàn khô.

“Ghê quá đi,” chị lầm bầm.

Chị vốn lường trước được sẽ phải đối mặt với những gì trong chuyến đi này. Hai kẻ viếng thăm Cục thám tử sáng hôm đó đã quá kiệm lời, quá xa lạ, nên những gì bọn chúng cần thực hiện tất cũng không thể hoàn toàn sạch sẽ. Chỉ qua giọng nói chị không đoán được chúng là người nước nào, chỉ biết chúng hẳn đã đến từ châu Âu—ngôn ngữ đối với chị vốn không phải thế mạnh—nhưng hai mái đầu vuốt ngược kèm hai bộ vét lạ đời ấy đã quá đủ lý do cho chị trở nên đề phòng, nếu không phải vì bọn chúng còn có vẻ đề phòng hơn.

Một loại máy quét toàn thân rất đặc biệt, chúng đã nói vậy, không tiết lộ gì thêm, chỉ nhìn Yosano chằm chằm.

Một loại máy quét chỉ có trong một khu quân sự đổ nát đã lâu ngoài rìa Yokohama.

Yosano không rõ hai kẻ này hay cấp trên của chúng liệu có biết về quãng thời gian chị còn ở trong quân đội, nhưng chỉ riêng việc chị lờ mờ đoán được dạng máy quét mà chúng cần tìm đã rất đáng lo. Chị cân nhắc liệu có nên đề nghị Fukuzawa không nhận việc này hay không; dù sao thì, nếu chúng đã cần có nó đến như vậy, hai kẻ bọn chúng có thể tự đi mà tìm.

Nhưng nếu chị yêu cầu, thì ắt Fukuzawa sẽ hỏi đến lý do. Mà chị vẫn chưa sẵn sàng tiết lộ phần quá khứ đó cho ông hay cho bất cứ đồng nghiệp nào khác.

“Chỗ này làm sao ấy,” chị nghe tiếng Kunikida lẩm bẩm đằng sau. Ngoái đầu lại, chị thấy cậu ta đang gắng mình nhấc một cánh cửa nặng đã đổ sập vào tường, giữa căn phòng bụi bặm họ vừa tìm đến.

“Không phải chỗ này vốn giống hệt như trong mấy phim mạt thế gì đó hả?” chị hỏi, cất bước về phía cậu ta.

Đoạn chị nắm lấy cánh cửa từ mé bên kia. Nhờ có hai người họ vừa kéo vừa đẩy, cuối cùng họ cũng nhấc được nó ra, để lộ một chiếc bàn cũ với nhiều ngăn kéo đã hỏng bên dưới. So với những đồ đạc khác nơi đây thì vật này tương đối nguyên vẹn, nhưng vẫn không phải thứ họ cần tìm.

“Chị thừa biết tôi đang nói gì mà,” Kunikida đáp, đưa tay lau trán. “Chỗ này chẳng giống đặc khu quân sự gì cả.”

Yosano gật đầu, lại quét mắt nhìn xung quanh.

Những tủ thiếc bị cán bẹp xuống đất bằng một lực hẳn là rất kinh hoàng. Có rất nhiều bàn ghế, phòng ngủ, và cả một nơi trông như khu phẫu thuật trên đường dẫn vào vùng duy nhất trong đặc khu này còn có tường chắn…

“Trông như bệnh viện vậy,” chị thấp giọng. “Cũng không phải bệnh viện thường.”

Chị lục tìm trong ngăn kéo chiếc bàn vừa rồi. Đa phần giấy tờ trong đó đều đã bị nghiền thành bột sau vụ nổ đã phá hủy trọn nơi này, mà những thứ còn sót lại chị cũng không đọc được.

“Toàn là mật mã cả,” chị lẩm bẩm, cũng đưa tay lau mồ hôi trên trán, đoạn đưa một tập giấy rách bươm cho Kunikida. Cậu ta nhận lấy rồi lật qua đọc lướt. “Cậu có hiểu gì không?”

“Chị cũng không đọc được thì tôi chịu,” cậu ta đáp, cau mày. “Mẹ nó chứ.”

Đáng ra lúc này chị nên gọi cậu ta là đồ đạo đức giả, nhưng chị cũng chẳng còn sức lực. “Dazai đâu rồi?” chị bèn hỏi. “Mấy phút rồi tôi chưa thấy cậu ta đâu.”

Kunikida nhún vai. “Hắn đang tìm gì trong cái văn phòng mình vừa thấy lúc trước ấy. Bảo rằng tôi đi trước với chị là được.”

Dù đã đổ nát đến vậy, hoặc chính vì nó đã tan hoang đến thế, ba người họ cũng sẽ phải mất nhiều ngày trời mới có cơ may lục soát được hết đặc khu này. Từ trước khi vào đến nơi, Yosano đã nuôi hy vọng rằng sẽ tìm được thứ gì may mắn lành lặn, nhưng ngay cả ở những nơi còn có tường thì tất cả mọi thứ khác cũng đã bị xáo tung, đập tan, thậm chí là nghiền nát. Nếu cả bàn gỗ đặc ruột còn bị hủy, thì khó có thể hình dung là máy quét nào còn được bảo tồn nguyên trạng.

“Tôi chịu không hiểu nổi tại sao hai tên đó không tự đi mà làm chứ,” chị nói vọng lên. “Mà nếu đã có tiền để gửi người khác đi thì cần đến mình làm gì?”

Một lời đáp cất lên từ phía sau: “Vì bọn chúng thấy sợ chỗ này đó.”

Cả Yosano và Kunikida cùng quay đầu lại. Dazai thoáng nở nụ cười nhẹ, đáp lại vẻ ngạc nhiên của hai người.

“Tôi tìm thấy bản vẽ đặc khu rồi này,” hắn cất tiếng, không đợi họ đặt câu hỏi.

“Cậu làm thế nào mà tìm được vậy hả?” Yosano hỏi.

“Ôi, sensei,” Dazai đáp, đặt một tay lên ngực. “Chẳng lẽ chị lại nghĩ tôi muốn đi theo mà không được tích sự gì sao?”

Nói vậy cũng như không, Dazai lúc nào cũng vậy, nhưng Yosano cũng không còn ý định bắt hắn phải tiết lộ thêm gì. Chị gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi cầm lấy bản đồ từ tay hắn trải lên bàn, Kunikida liền đến bên để cùng xem xét.

Những bản vẽ này đều cháy sém, có những chỗ đã mục ra, nhưng vẫn có thể đọc được. May thay, họ cũng không cần giải mã.

“Đây,” Yosano cất tiếng sau một phút im lặng, tay gõ gõ lên một góc tầng hầm thứ hai. “Nên đến chỗ này.”

“Chỗ đó có ghi gì đâu,” Dazai bình luận.

Chị còn không nghe thấy tiếng hắn tới gần, càng không nhận ra từ khi nào hắn đã ghé người bên chị để nhìn xuống.

“Nếu mình cần tìm đúng thứ mà tôi đang nghĩ ấy, thì người ta sẽ không để nó chỗ nào dễ tìm đâu,” chị đáp. “Đây là phòng duy nhất không có chú thích gì.”

Nói vậy cũng không hẳn là những khu còn lại được chú thích rõ ràng gì cho cam—như khu ký túc họ đi qua vừa nãy, ở đằng sau nhà bếp, trên bản đồ lại ghi là phòng chứa hàng.

Dazai trầm ngâm nhìn chị. Trong một thoáng, chị tưởng như đã nhìn thấy vẻ tò mò trong đôi mắt thường ngày vẫn trống rỗng của hắn ta, nhưng rồi hắn chỉ nói một câu, “Nghe vậy cũng có lý.”

“Sẽ nguy hiểm đấy,” Kunikida lên tiếng. Cậu ta cau mày sâu đến độ Yosano cầm chắc sẽ để lại nếp nhăn. “Làm sao ta biết được là móng khu này còn vững hay không chứ. Đi lại trên này đã đủ sợ rồi, bây giờ lại còn phải lo hai tầng nhà sắp sập xuống đầu sao?”

Họ đều lặng yên nghe cậu ta nói, trong đầu suy tính thiệt hơn.

“Tiếc nhỉ, Cục thám tử không có ai khỏe siêu phàm để có gì còn cứu mình ra,” cuối cùng Dazai nói. “Thế hẳn là sẽ có ích lắm.”

“Đâu phải lúc nào mình cũng nạp thêm người mới đâu, Dazai.”

“Thì tôi đành phải trị thương cho cậu nếu có chuyện gì vậy,” Yosano ngắt lời, không để Dazai có cơ hội đáp. Chị gấp bản vẽ lại rồi nhét vào túi quần sau. “Dazai, đừng để bị thương đấy. Nghe lời bác sĩ đi.”

Dazai chỉ nhún vai rồi cất bước.

Tự thấy hài lòng vì ít ra hai người họ không tiếp tục cãi nhau, Yosano vỗ nhẹ lên vai Kunikida, đoạn cũng đi theo hắn.

Dazai có một vẻ trầm tĩnh đến lạ kỳ trên đường họ tới cầu thang. Mà thực ra, hắn đã trở nên rất lạ kể từ khi hai kẻ ngoại quốc kia đến văn phòng của họ đặt yêu cầu. Dazai cũng tính là được việc từ ngày hắn gia nhập Cục thám tử của họ, đúng bảy tháng trước đây, nhưng hắn chưa từng tỏ ra nhiệt thành trong công vụ; vậy mà lúc trước hắn lại tỏ ra rất kiên quyết muốn đi theo chị và Kunikida mặc dù chưa ai hỏi đến. Fukuzawa chỉ chấp thuận vì không có khách hàng nào khác ghé thăm trước lúc họ phải lên đường.

Yosano vẫn chưa biết phải đánh giá thế nào về Dazai.

Có những ngày hắn hệt như một đứa trẻ, nào là đùa giỡn Kunikida, tiêu khiển cùng Ranpo, hay làm phiền chị trong phòng y tế như là trong tay hắn vốn có rất nhiều thời gian vậy. Chị đã quen với khiếu hài hước độc địa nơi hắn cũng như thái độ coi rẻ mạng sống của chính mình, nhưng chị cũng biết phải cẩn trọng để mắt đến hắn hơn những ngày vẻ ấu trĩ kia nhường đường cho một tính tình u uất và những lời cay độc. Dù chị có cho rằng hắn không thực sự muốn kết liễu bản thân đi chăng nữa, thì cũng không có nghĩa hắn không có những cách khác để tự làm tổn hại mình.

Lối sống bí mật của Dazai, chị có thể tôn trọng. Dù sao thì từ lâu chị cũng đã học được thế nào là sống khiêm nhường. Hắn muốn làm sao với chứng trầm cảm của mình, chị không thể tham gia, trừ phi hắn lên tiếng nhờ, mà nguyên nhân căn bệnh đó chị cũng chỉ có thể lờ mờ đoán. Bất kể chị có thiện chí thế nào, thì chủ động ngỏ lời giúp đỡ hẳn cũng sẽ làm hắn không vui.

Dù vậy—chị nghĩ thầm, mắt nhìn hắn cùng Kunikida đang vật lộn mở cánh cửa cầu thang—thì cũng khó mà tin rằng người đàn ông này chỉ trẻ hơn chị có vài tuổi.

“Thật là—”

“Kunikida-kun,” Dazai thở hồng hộc, chống khuỷu tay lên phần cửa đã bị bẻ cong. “Cậu thử vẽ cái cờ lê được không?”

“Cậu thừa biết sổ tôi không đủ to rồi còn hỏi.”

Yosano đảo mắt một vòng. Bên mé tường đã sập trong hành lang này có vài ba ống nước chỏng chơ, dường như đã bị một bàn tay khổng lồ cắm xuống nền đá; chị giữ lấy một chiếc rồi kéo ghì xuống đến khi nó gãy làm đôi.

“Này,” chị nói, quăng cái ống cho một Kunikida đang kinh ngạc. Cậu ta bắt lấy nó theo phản xạ. “Dùng cái này coi, lát cảm ơn tôi sau cũng được.”

“Ngạc nhiên thật đó,” Dazai nói, lại thoáng nở nụ cười.

Có ống nước làm đòn bẩy, họ bật được cánh cửa khỏi bản lề để nó đổ xuống đất. Bụi tung lên mù mịt làm cổ họng họ đau rát, mắt cũng cay xè; nhưng may thay, khung cửa vẫn đứng vững được.

“Rồi,” Dazai cất tiếng, nhìn xuống cầu thang tối đen. “Mình vào hang hổ thôi, nhỉ?”

Siêu năng của Kunikida rất hữu hiệu trong những lúc này. Từ trước khi họ tiến vào đặc khu, cậu ta đã đưa cho họ đủ một bộ đồ nghề, bao gồm một chiếc đèn pin mà Yosano thực sự thấy quý lúc họ bắt đầu tiến sâu vào bóng tối.

Cầu thang có vẻ không bị ảnh hưởng mấy. Họ bỏ qua tầng hầm đầu tiên, chỉ hít thở nhẹ nhàng, lắng nghe tiếng chuột chạy trong khi họ xuống ngày một sâu. Cuối cùng, thang cũng dừng lại trước một khung cửa rất lớn.

Trông nó như đã bị nổ tung.

Trong phút chốc, Yosano chỉ có thể lặng câm dõi theo quầng sáng nhạt từ chiếc đèn pin trên tay chị. Mỗi cánh cửa phải dày đến ba mươi phân, làm từ thép cứng mà hiện tại đã gỉ, có tổng cộng ba cánh. Mỗi cánh đều đã bị gập oằn lại như nhôm, bất kể là do thứ gì đã gây ra vụ nổ.

“Ở đây có cái chó gì vậy,” Kunikida thì thầm, cũng kinh ngạc hệt như chị.

Dazai tiến lên trước. Hắn không nói một lời, không cả một hơi thở. Yên lặng như một bóng ma.

Căn phòng đằng sau khung cửa đó lớn hơn tất cả các phòng họ từng thấy ở đặc khu này. Biết bao trụ đá lẫn trụ thép rất lớn chống lấy trần nhà, cao tới mức họ gần như không rọi đèn tới được. Hẳn là vì vậy họ mới mất nhiều thời gian đến thế để xuống đến nơi, nhưng cũng không lý giải được căn phòng này dùng để làm gì, mà có nhìn quanh Yosano cũng không hiểu. Ban đầu chị còn ngỡ dưới chân mình có đá, nhưng rồi chợt nghe thấy những tiếng giòn rụm dưới sàn.

Là thủy tinh. Khắp nơi đều có. Thủy tinh rải đầy trên nền đất và vun lại ở khắp các mé tường, thỉnh thoảng lại có một mảnh xê dịch, bám nhiều bụi tới mức không phản chiếu được ánh sáng. Mỗi mảnh đều to bằng một hòn sỏi con.

“Cái gì kia?”

Giọng Kunikida chợt vang lên sắc lạnh, suýt làm chị để tuột tay. Chị rọi đèn ra giữa phòng.

Thứ đang nằm ở kia hẳn đã từng phải cao quá đầu người. Nhưng giờ đây, nó chỉ bẹp dí dưới sàn như một con nhện khổng lồ, những thanh sắt nối liền với một bệ tròn lớn đã bị bẻ cong bằng một lực khó có thể hình dung nổi. Găm đầy quanh chúng là những mảnh thủy tinh còn to và sắc hơn.

“Trông nó như—”

“Một cái bể,” Yosano tiếp lời, cẩn thận bước qua đám thanh sắt để đến cạnh Kunikida. “Hẳn là nguyên đặc khu được xây vì thứ này.”

“Chị nói thế là sao?” cậu ta hỏi lại, mà Yosano hẳn cũng không nghe lầm cái tắc nghẹn trong giọng nói ấy.

Chị lấy đèn pin trỏ về phía mấy cánh cửa bị gập oằn phía ngoài. “Rõ ràng những cái kia làm ra là để nhốt một thứ khác ở trong,” chị đáp. “Tôi dám cá với cậu là cũng chính thứ đó đã phá nát đặc khu này lúc thoát ra ngoài.”

Câu hỏi mà cả hai người đều để trong lòng, là rốt cuộc thứ gì đã từng bị giam ở đây.

Yosano bắt đầu thấy buồn nôn. Không khí sâu trong lòng đất này có một vẻ lạnh lẽo bài xích, nặng nề đến mức ám ảnh. Mạng nhện thả xuống từ trần nhà như thừng bện, đều đã bị bỏ quên. Chị bước tới bệ đỡ bên dưới chiếc bể để xem xét kỹ. Từng bước chân chị âm vang trong gian phòng, hệt như chị đang đi dọc một nhà thờ vậy.

Kunikida theo sát phía sau chị. Cũng như chị, cậu ta rọi đèn theo mép chiếc bể, hẳn khi xưa đã từng rất lớn. Tám người lớn có thể đứng vừa trong đó, rồi thêm tám người phía trên mới chạm đến nóc, nếu xét đến độ dài của những thanh sắt vặn vẹo kia.

“Tôi không biết liệu tôi có nên thấy sợ vì thứ này đã thoát ra ngoài kia, hay nên thấy mừng vì nó không còn ở đây nữa rồi,” Yosano khẽ nói.

Kunikida gật đầu.

Họ đứng bên nhau trong cái thinh lặng bức bối đến khi chợt có một tiếng động. Yosano giật mình lùi lại, suýt đã giẫm phải chân Kunikida. Hai chiếc đèn pin xoay về phía còn lại mà họ vẫn chưa kịp đặt chân đến trong gian phòng.

“Xin lỗi,” Dazai cất tiếng, chớp mắt trước ánh đèn lóa lên. “Tôi làm hai người sợ nhỉ.”

Có thứ gì trên tay hắn.

“Cậu tìm thấy gì vậy?” Yosano hỏi, bước khỏi chiếc bể đã bị phá tan, hít sâu vài hơi lúc đã tách xa được khỏi nó. Dường như có bóng ma nào vẫn lẩn quất gần đó, những hòng bóp nghẹt buồng phổi Yosano.

“Cũng chẳng có gì,” Dazai bình thản đáp.

Hắn đang đứng bên một chiếc bàn lớn cũng bị đè bẹp hệt như chiếc bể. Như có một áp lực rất lớn đã đánh gãy hết chân bàn, để ngăn kéo xổ ra như nội tạng. Thủy tinh và bụi bặm tích lại ở góc này nhiều hơn cả, bao mảnh vỡ còn găm lên bức tường phía sau, sáng lóe lên dưới ánh đèn họ rọi đến. Có những mảnh sậm vết máu, Yosano liền thấy lợm giọng.

Dazai hơi vụng về đưa cho chị mớ giấy rách nát hắn đang siết chặt trên tay trái, mà nếu không phải vì Yosano đang để mắt tới hắn kỹ lưỡng hơn ngày thường, thì ắt chị đã để lỡ tay phải hắn vừa cho thứ gì vào túi áo khoác màu be.

Chị nhìn lên, định mở miệng nói gì, nhưng rồi chạm phải mắt hắn. Ánh mắt lạnh lẽo, có nét ủy thác đó làm chị quyết định không mở lời.

Dù sao thì thứ mà chị đang tìm cũng chẳng thể đựng vừa trong túi áo. Nếu Dazai có muốn nhặt về vài món lưu niệm từ đặc khu quân sự bỏ hoang rợn người này thì sao chứ? Bất kể nơi này có gì, chị cũng không muốn phải biết thêm.

“Lại là mật mã,” chị nói, rời mắt khỏi hắn để đưa giấy tờ cho Kunikida cất đi. “Chưa chắc mình đã tìm được gì ở đây đâu.”

“Mình thử tìm trong mé nhà còn lại gần dãy ký túc xem,” Kunikida mạnh miệng. “Bản đồ có nói chỗ đó là phòng y tế đúng không? Máy quét có khi ở đó đó.”

“Không có đâu,” Dazai đáp.

Ánh đèn pin nơi hắn sượt qua họ để lia đến góc phòng gần nhất. Có một cỗ máy ở đó, Yosano nhận ra, thấy ngực chợt đau buốt. Nó cũng đã bị đè nát, gần như vỡ vụn, để dây điện xuyên qua các lỗ hổng hệt như những mạch máu bị lột ra.

“Có phải đó là…”

“Ừ.” Yosano chớp mắt thật nhanh để làm dịu đi cảm giác cay xè, đoạn hít một hơi sâu. “Là máy quét đó. Nhưng không sửa được đâu.”

Như thường lệ, Kunikida quay sang cấm cảu với Dazai. “Sao tìm thấy rồi mà cậu không nói gì hả?” cậu ta vặc hắn, siết mớ giấy lại trong tay. “Nếu biết trước thì mình rút đi được mười phút rồi.”

“Tôi tò mò thôi mà!” Dazai vui vẻ đáp. “Tôi muốn ở lâu một tí—chỗ này hay thật, nhỉ?”

“Ghê người thì có. Đi thôi, tôi muốn ra ngoài.”

Đoạn cậu ta dẫn lối cho họ, những bước chân nghiến lên thủy tinh, ánh đèn pin quét xuống sàn để không vấp ngã. Dazai ra hiệu cho Yosano đi trước, còn cúi mình tỏ vẻ hào hoa.

Lần này chị không nhìn chiếc bể vỡ nát kia.

Thời gian để họ đi lên rồi ra khỏi đặc khu ngắn hơn rất nhiều so với lúc vào. Yosano chỉ thấy nhẹ nhõm lúc ánh nắng chạm tới mặt, làm chị hắt hơi một tiếng to. Chị xốc lại ba lô trên lưng, cố không để ý tới những vệt bụi xám bám đầy trên quần, trên áo, trên tay chị. Mặt chị hẳn cũng có rất nhiều.

Cuối cùng, họ cũng ra được ngoài đặc khu, đứng lại ở rìa một vách đá dẫn sâu xuống vực Suribachi. Đoạn vực trước mặt họ mở ra như một thung lũng giữa hai sườn núi, hoàn toàn không có cây cỏ, chỉ có ánh nắng phản chiếu trên những mái nhà lợp tôn của khu nhà ổ chuột phía dưới.

“Tôi vẫn nghĩ mãi rốt cuộc ở đây đã có chuyện gì,” Kunikida nói, mắt nhìn những người như kiến cỏ đang đi lại dưới đáy vực. “Chẳng ai biết kẻ nào đã kích bom nổ, lại càng không biết vì sao.”

“Chắc là do Mafia Cảng,” Yosano mệt mỏi đáp. “Cứ có gì nổ thì tám chín phần mười là lỗi của bọn chúng mà.”

Dazai không nói gì. Hắn cũng đang nhìn xuống vực.

“Mình về xe thôi,” cuối cùng hắn cất tiếng.

Ngay cả việc đó cũng chẳng dễ dàng. Mặc dù bản thân vực Suribachi không có cây cối nào sống được, nhưng miệng vực lại đầy những bụi cỏ thấp rất dày lá. Yosano thấy gai đang gại qua quần bò mình trong từng bước đi, phải nén cười trước tiếng bước chân khổ sở của Dazai. Chiếc quần âu đó của hắn coi như vứt đi rồi.

Kunikida đỗ xe khoảng tám trăm mét cách cổng đặc khu. Đến lúc tới nơi, họ đã mệt nhoài, dơ dáy, mà riêng Dazai còn có thêm vài vết xước đang rỉ máu. Yosano mở thùng xe rồi ném cho hắn một chai thuốc sát trùng, đoạn ngồi dựa vào xe.

“Cảm ơn chị,” Dazai ngần ngừ nói.

Chị quan sát hắn đang tháo mớ băng rách bươm khỏi ống chân để sát trùng mấy vết xước. Chị không nói gì lúc thoáng nhìn được vô số những vết sẹo dưới kẽ tay hắn ta.

Mặc kệ Kunikida thấy khó chịu, chị vẫn dành thời gian hút một điếu thuốc trước khi rời đi. Chị bỏ ngoài tai những lời than phiền rằng sẽ ám mùi hay nguy hiểm, để nghĩ về những gì đã phải chứng kiến trong nơi hoang tàn đó. Mặt trời đang lặn dần xuống đại dương phía xa, ánh sáng nhuốm sắc hồng. Suribachi hẳn đã chìm trong màn đêm.

“Được rồi, được rồi,” chị đáp, lúc nghe thấy Kunikida lại gọi tên. “Tôi xong rồi đây.”

Chị bứt đi đoạn thuốc lá còn lại rồi ném đầu lọc ra chỗ khác, mặc cho lũ chuột bọ ở đây cắn phải. Mẩu đầu lọc biến mất trong bụi cỏ dày.

Chị ngồi xuống ghế sau. Dazai phải co chân lại để nhường chỗ cho chị—xe của Kunikida hơi chật—nhưng chị không muốn ngồi ghế trước. Có lẽ bởi vì trông Dazai có một vẻ cô đơn. Đôi mày hắn cau lại, quần áo đã nhàu, nét mệt mỏi cũng đè nặng trên đôi vai hắn thấy rõ.

“Sensei,” hắn cất tiếng hỏi, lúc Suribachi đã lùi về xa tắp, ngay cả đặc khu nọ cũng chỉ còn là một đường xoắn mờ vắt ngang chân mây, “cái máy đó là gì vậy?”

“Tôi cũng thấy lạ,” Kunikida lên tiếng, mắt liếc nhìn họ qua gương chiếu hậu. “Tôi chưa bao giờ thấy cái gì như thế cả.”

“Nó đã hỏng đến thế rồi mà,” Yosano đáp.

“Kể cả thế.”

Giao thông rất dễ ùn tắc vào thời điểm này trong ngày. Kunikida lái chắc tay, nhưng cũng khó có thể tránh hết. Yosano biết rằng sẽ mất ít nhất một tiếng họ mới có thể về đến Cục thám tử. Một tiếng đó hẳn sẽ rất ngột ngạt nếu chị nhất định không trả lời.

Hơn nữa, chị tin hai người họ. Hay đúng hơn là, chị tin Kunikida bằng cả mạng sống của mình và tin rằng Dazai biết giữ một bí mật.

“Ngày trước tôi đã từng thấy một cái máy như thế rồi,” chị chậm rãi nói, nhìn ra cửa sổ để tránh chạm mắt họ. “Cũng ở trong một đặc khu quân sự, nhưng trông không giống cái này.”

“Không phải là máy quét, đúng không,” Dazai lẩm bẩm.

Chị cắn môi. “Không hẳn,” chị đáp. “Nó đúng là máy quét, đúng là được thiết kế cho cơ thể người, nhưng không phải để soi xương hay soi nội tạng. Mà nó để kiểm tra xem một người có sở hữu Siêu năng hay không.”

Chỉ còn thinh lặng.

“Vậy cái… cái lồng đó mình thấy—”

“Mình không nói được gì đâu, Kunikida,” Yosano ngắt lời, thấy tim mình đập mạnh. “Chỗ mà tôi—ừm, chỗ mà tôi nhìn thấy máy quét ngày xưa khác xa cái phòng mình vừa thấy. Biết đâu chỉ là trùng hợp thôi. Mà đặc khu này bị phá hủy cũng đã bao nhiêu năm rồi, ai biết được ngày trước đã có gì bị nhốt trong đó chứ?”

“Tôi thấy không hay,” Kunikida gằn, tay siết chặt lấy vô lăng cho đến khi lớp da bọc cũng biến dạng. “Tôi thấy không hay chút nào cả.”

“Tôi cũng có thích gì chuyện này đâu.”

Dường như không còn ai muốn nói gì. Yosano lại nghĩ về gian phòng như một nhà thờ ấy, sàn nhà rải đầy thủy tinh, chiếc bể được đặt ở chính giữa, những vệt máu lấm trên tường. Bụng chị quặn lên theo dòng tâm tưởng mà hẳn là họ đều đang có, tựa như có người đã đâm chị một dao rồi vặn ngang.

Khi họ đến được trụ sở, trời đã về đêm. Fukuzawa không có ý khiển trách gì vì họ không mang về được thứ mà hai người đàn ông gốc Âu kia muốn tìm, chỉ nhanh chóng cho họ ra về, hẳn đã thương họ mệt mỏi dơ dáy. Ngó thử vào một ô kính cửa sổ, quả như dự đoán, Yosano thấy mặt mình lấm đầy bụi đen.

“Tôi phải tắm đến mười lần là ít,” vừa bước khỏi tòa nhà, chị liền lẩm bẩm.

Chân chị đau. Lòng chị cũng đau. Kunikida ở lại, vẫn mẫn cán như thường, để báo cáo thêm chi tiết chuyến đi vừa rồi cho Chủ tịch.

Nụ cười Dazai trao cho chị có nét cảm thông. “Tôi cũng muốn được ngâm mình lắm.”

“Trời, may có cậu nhắc đấy, tôi sẽ chiếm phòng tắm ở ký túc ít nhất một tiếng đó nha.”

“Ác quá đi! Mình có những tám người ở đấy cơ mà.”

Chị biếng nhác hất tay. “Cậu tự xài buồng vệ sinh trong phòng đi. Phải nhường phụ nữ chứ.”

Dazai tỏ ra vui lòng nhường chị, nhưng trong đôi mắt vẫn có vẻ lảng tránh. Yosano thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn hắn trên đường về, dù chị cũng không biết phải hỏi gì, hay liệu chính mình có muốn hỏi hay không.

“Chị muốn biết cái gì à,” Dazai cất tiếng, còn không nhìn chị.

Lần này chị không giật mình. “Ừ,” chị thừa nhận, giọng nói nhẹ nhàng đến kỳ lạ trên phố vắng. “Tôi muốn biết thêm về cậu đó, Dazai.”

“Nghe cũng hợp lý. Hai ta quen nhau chưa lâu nhỉ.”

Vẫn chưa đủ lâu để hắn thôi tỏ ra xa lạ, là vẻ đề phòng có từ giây phút hắn biết chị làm nghề y.

“Cậu có lấy một thứ từ chỗ đó, nhỉ,” chị buột miệng nói.

Bước chân họ chậm dần ở vùng phụ cận khu ký túc. Yosano dừng bước ngay trước một tiệm bách hóa ọp ẹp, nhìn ánh sáng vàng vọt đang hắt lên gương mặt trầm tĩnh của Dazai.

Hắn nghiêng đầu quay sang nhìn chị. “Chị muốn biết cả chuyện đó à?” hắn hỏi.

Yosano lặng lẽ hít vào một hơi. Bầu không khí như quỷ ám trong gian phòng đó dường như vẫn lưu lại tàn dư trong buồng phổi chị. Ngực chị thấy đau, vì công việc hôm nay quá nặng nề, vì áo ngực thít vào quá chặt, vì ngay cả việc thở thôi cũng khiến chị rã rời.

“Ừ,” chị đáp. “Nhưng đấy là nếu cậu muốn nói thôi.”

Nhìn Dazai ngần ngừ thế này thật lạ. Ồ, chị đã từng thấy hắn bối rối trong những tình huống còn tầm thường hơn: ví dụ như bị hỏi thẻ căn cước lúc họ đi nhậu sau giờ làm, hay một ngày kia Ranpo đột nhiên nhìn hắn mà nói, “Cậu cũng lôi thôi thật đấy,” dù chẳng ai hỏi đến… Nhưng chị vẫn chưa từng chứng kiến hắn phải lưỡng lự giữa hai bờ tin tưởng và nghi hoặc như vậy, đôi mắt hắn mở to bắt sáng đến mức trông hắn như chỉ mới mười lăm, mà không phải hai mươi mốt tuổi đầu.

Rồi hắn quyết định đưa cho chị một bức ảnh đã sờn. Hắn lấy nó ra khỏi túi áo, chỉ cầm bằng hai ngón tay, dường như sợ sẽ làm nó hỏng. Yosano yên lặng nhận lấy. Dazai ngoảnh mặt đi.

Thật khó nhìn ra tấm ảnh ấy vốn có những gì. Đó là một bức ảnh chụp lấy ngay, đã bị lẹm mất một phần ba. Nhưng vì cả buổi tối này chị đã quá nặng lòng vì gian phòng đó, vì chiếc bể đặt ở trung tâm, nên chị nhận ra ngay hình dáng vẹn nguyên của chiếc bể năm ấy.

Không có ai đứng gần. Nếu bản thân chị chưa được tận mắt nhìn kích cỡ bệ đỡ ấy, hay độ dày những thanh sắt làm khung cho tường kính, thì chị đã ngỡ nó chỉ nhỏ bằng một nửa so với ngoài đời. Đã ngỡ rằng đó chỉ là một bức ảnh chụp trong công viên thủy sinh. Bể chứa đầy nước, hay cũng không biết là dung dịch nào, chỉ tỏa ra một màu xanh lá rợn người giữa ánh đèn mờ chốn nọ.

Trong bể có một thứ lơ lửng trôi.

Ban đầu chị không hiểu. Chút nữa chị đã miết ngón tay lên tấm ảnh, để cầm chắc đây chỉ là vết bẩn mà không phải thứ chị đang hình dung đến—nhưng hình dạng vết ố đó quá quen thuộc, quá giống con người, quá nhỏ con.

“Đây là trẻ con,” chị cất tiếng.

Giọng chị chỉ còn là một tiếng thì thầm. Chị ghé mắt vào sát bức ảnh hơn, những muốn lấy cặp kính ra khỏi túi để nhìn cho rõ, nhưng không thể nhầm lẫn được. Tứ chi gầy yếu chìm lẫn giữa bộ đồ trắng, gương mặt khuất đằng sau tấm mặt nạ cung cấp ô-xi, toàn thân găm đầy kim châm và dây nối như một cái máy—chị không nhìn được khuôn mặt nó dưới mái tóc màu cam, không biết được giới tính vì nó quá bé nhỏ, chỉ lờ mờ hiện ra giữa dòng dung dịch xanh đang cầm tù nó như cá vàng trong bể. Một đứa trẻ con.

Chị không phản ứng gì lúc Dazai cầm lại bức ảnh. Tay chị tự động đưa lên miệng, để chị thôi không lợm giọng, những hòng giữ cho cơn buồn nôn ở bờ xa.

“Tôi thấy là,” Dazai khẽ nói, “chuyện này chỉ nên để hai ta biết thôi.”

Đến lúc này chị mới định thần trở lại. “Mình phải—”

“Tôi xin chị.”

Chị chưa từng nghe thấy hắn như thế bao giờ. Trông hắn như vậy, chị chỉ có thể cầm lòng một giây trước khi quay mặt đi.

“Được rồi,” chị đành nói, từng chữ như lưỡi dao cứa vào lòng. “Được rồi, thôi vậy. Thôi vậy.”

Dazai lại bỏ tấm ảnh vào trong túi. Chị đứng bên hắn hồi lâu, mắt không rời cổ tay hắn đang gân lên và nắm tay hắn đang siết chặt trong túi áo khoác.

“Cậu còn biết thêm cái gì khác, đúng không,” cuối cùng chị nói. “Về cái đặc khu đó ấy.”

“Tôi thì biết được gì về một chỗ như thế chứ?” hắn bình thản đáp lời.

Đoạn hắn cất bước mà không đợi chị làm chị suýt trật chân, từng bước của hắn dễ dàng, mà chị lại lúng túng. Toàn thân chị như một quả tim đang đập. Mãi đến lúc về tới gần ký túc chị mới tìm lại được cảm giác làm người, nhưng ngay cả vậy, nỗi kinh tởm vẫn chưa chịu buông tha cho đáy lòng chị đã bị khoét rỗng.

“Dazai này,” chị cất tiếng gọi, lúc hắn vừa định bước vào nhà.

Hắn dừng lại rồi quay đầu nhìn chị, gương mặt không để lộ điều gì, tay giữ cánh cửa mở hé.

Yosano chần chừ. “Tôi không nói với ai đâu,” chị cất lời. “Mà nếu cậu có biết gì đi chăng nữa—thì tôi cũng sẽ không hỏi. Nhất là vì cậu bực mình như thế.”

“Tôi không bực,” hắn đáp trả.

Đoạn hắn hít sâu một hơi, tự thấy ngạc nhiên vì đã lớn tiếng. Bàn tay hắn đang giữ cửa đã trắng bệch.

“Vậy được,” Yosano nhượng bộ, cũng không muốn dồn ép hắn. “Tôi chỉ muốn nói vậy thôi.”

Chị không biết vì sao mình lại cần củng cố lòng tin nơi hắn đến vậy. Dazai vẫn luôn là một ẩn số chị không có nhu cầu tìm hiểu kể từ ngày đầu tiên gặp mặt, từ giây phút họ bắt tay và chị cảm thấy hắn khẽ run vì những vết chai nơi bàn tay chị, từ một đời gắn bó với dao mổ. Dazai là cộng sự của Kunikida. Kunikida mới là người phải trông chừng hắn, phải hướng dẫn hắn những điều cần thiết trong cái nghề họ đang làm.

Vậy mà lúc này đây, chứng kiến hắn thế này, toàn thân đầy bụi bặm và quần áo lấm máu đã khô, chị chỉ hy vọng rằng mình đã lựa chọn đúng. Chị lấy hết dũng khí đối mặt với hắn đang nhìn về phía xa, hy vọng rằng bất kể sau này hai người họ có bước đến những ngả đường nào, thì ít nhất Dazai sẽ không phải dè chừng chị nữa.

Như vậy còn quan trọng hơn cả bức ảnh mà hắn thiết tha muốn bảo vệ kia.






Dù Dazai có biết gì về nơi đó, dù tấm ảnh chụp đứa nhỏ gần như không còn là con người ấy có ý nghĩa gì với hắn, thì hắn cũng chưa từng tiết lộ. Sau cái ngày họ ghé thăm phần xa nhất và hoang tàn nhất ấy của Yokohama, chỉ còn những tháng hè chậm chạp lê bước, đem theo nhiều nắng gió trong cái chói chang vô ngần.

Đa phần thời gian trong ngày, Yosano dành ra để hoàn thành việc giấy tờ trong văn phòng không chính thức của chị với cánh cửa mở rộng, hoặc để trò chuyện với anh em nhà Tanizaki và Ranpo. Chị thường nói chuyện với Kunikida sau giờ làm trong những quán bar chị thích, chuyên bán rượu quá mạnh so với khẩu vị của cậu ta. Cậu ta thường chỉ gọi trà rồi để mặc chị thư giãn dần, nhìn chị nói chuyện ngày một nhiều lúc trời đã về khuya. May mắn là, khác với những đồng nghiệp nam trước đây, Kunikida chưa từng tỏ ra có ý đồ gì với chị.

Đôi khi, họ cũng có Dazai tới góp vui.

Nhìn chung, sống thế này cũng tốt. Một cuộc đời thế này tốt hơn tất thảy những gì Yosano từng trải qua. Chị không biết tự khi nào đã thầm coi Cục thám tử và những thành viên nơi đó như một mái nhà, từ tận sâu thẳm trong tim; chị chỉ biết rằng mỗi nụ cười chị dành cho họ đều như một lớp vảy đã bong ra, để lộ phần da non lành lặn phía dưới.

Họ đang chữa lành cho chị. Cũng thật đáng cười.

Một đêm tháng chín đánh dấu bước ngoặt trong chị. Chị cùng hai người bạn không còn chỗ ngồi trong quán bar họ thường hay tới—là một quán rượu chật hẹp tù mù chỉ cách ký túc họ có hai dãy nhà—vì một nhóm người khác đã thuê trọn nơi ấy đêm nay. Giữa những tấm lưng còn mặc vét của biết bao tay đàn ông đã ngấm rượu, chị còn không nhìn được chiếc quầy.

Họ tự an ủi mình ở một nơi gần bờ biển, cũng chỉ tạm gọi là an ủi. Vào quãng này trong năm, khi mà hơi nóng vẫn còn hầm hập dù mặt trời đã lặn từ lâu, những chốn thế này luôn có nhiều sinh viên ghé tới.

Kunikida vừa ngồi lên ghế đã mở miệng ca thán: “Ở đây tôi chẳng nghĩ được gì hết.”

“Mình đến đây có phải để nghĩ đâu,” Dazai đáp.

“Nói chuẩn đó,” Yosano tiếp lời.

Chị gọi đồ cho cả ba người họ, đã biết hai người kia thích uống gì, cũng biết rằng nhân viên quầy sẽ chú trọng đến một phụ nữ đẹp hơn là hai gã đàn ông lôi thôi. Quả đúng như vậy; chẳng mấy chốc chị đã đặt một tách trà trước mặt Kunikida, một cốc whiskey ánh màu hổ phách cho Dazai, rồi tự nhấp rượu của mình.

Nơi này đúng là rất ồn, bất luận chị với Dazai có bảo Kunikida thế nào. Một nhóm sinh viên đặc biệt ồn ào vừa đến cùng nhau, vẫn mặc đồ nghiêm chỉnh và vẫn mang theo sách vở, cặp tập. Yosano xoay mình trên ghế để xem bọn họ cười đùa với nhau, cả nam lẫn nữ đều đã rực người vì rượu.

Họ đều xêm xêm tuổi chị, nên chị càng cảm thấy không vui. Chị không muốn phải nghĩ về những lối rẽ đã nằm ngoài tầm tay, những câu nếu-như, những chuyện giá-mà. Nghĩ như vậy không được gì cả.

“Chị không thích ở đây nữa à?” Dazai hỏi, mắt hơi lóe lên, vẫn tinh đời như thường lệ.

Chị nốc cạn ly rượu mà không trả lời.

Buổi tối hôm đó cứ tiếp tục như vậy. Rượu được rót cho tới khi chị không biết mình đã uống bao nhiêu. Lưỡi chị khô khốc, hơi men bốc lên làm đôi tai nóng bừng. Đến lúc chị không còn nếm được mùi rượu, chị liền thả lỏng trong cái uể oải chuếnh choáng để nhìn Kunikida đỏ mặt như thể cậu ta mới là người say; vài người ngồi đằng sau họ đã không còn hò la mà chuyển sang hôn nhau, làm cậu ta thấy không thoải mái. Cũng khó mà trách được.

“Quả là đáng coi mà,” Yosano bình luận, ghé má vào gần khuỷu tay, mắt nhìn hai kẻ đang âu yếm nhau rất lộ liễu cách Dazai có một ghế. “Đúng là làm người ta muốn trẻ lại để được yêu.”

“Chị cứ nói vậy thì chúng tôi chẳng dám tin là chị chưa đến ba mươi đâu,” Dazai đáp, nở nụ cười trên vành cốc.

Hắn phải uống ít nhất ngang chị, nhưng gương mặt hắn thậm chí còn chẳng hồng lên. Hắn vẫn có tửu lượng cao như vậy.

Yosano chẳng chút tế nhị bật cười. “Nhìn thế kia,” chị trỏ về phía cặp đôi đang hôn nhau đằng sau hắn, “có làm cậu thấy ghen tỵ không?”

Dazai vậy mà quay lại để xem thật. Hai người kia không tỏ ra ngại, vẫn mải quấn riết như muốn nuốt trọn lấy nhau. Yosano cầm chắc rằng chị có la lên thì họ cũng chẳng thôi đi được.

“Còn tùy xem là ghen tỵ kiểu gì,” Dazai tư lự.

Yosano nhìn hắn ngạc nhiên. Chị những tưởng hắn sẽ không trả lời.

“Cậu nói thế là sao?”

“Thì, để mà có thể mạnh dạn bày tỏ tình cảm như vậy cũng đáng quý lắm, phải không?” Dazai lại cầm cốc lên, mắt nhìn rượu trong đó như thể muốn nó biến thành vàng. “Tôi không hẳn đã muốn được như họ, nhưng mà những chuyện kiểu này cần có dũng khí. Có phải ai trên đời này cũng có gan để tỏ lòng mình đâu.”

Đột nhiên Yosano muốn uống thêm. “Nói kể cũng đúng,” chị nặn ra, đoạn ngồi thẳng dậy rồi gọi nhân viên đến rót thêm rượu.

“Đấy gọi là phép lịch sự tối thiểu,” Kunikida đáp. “Tôi chẳng ngại gì người khác nắm tay trên phố hay là hôn nhau cả, nhưng mà thế này khác gì đang phô ra đâu. Đây vẫn là chỗ công cộng mà.”

“Phô ra à,” Dazai u ám lặp lại. “Nói vậy cũng không sai, Kunikida-kun à. Nhưng kể cả thế thì tôi vẫn chỉ ước gì mình đủ khả năng làm vậy.”

Yosano thiếu chút nữa đã giật lấy ly rượu, còn không đợi người nhân viên rót xong, suýt đã làm sóng rượu ra bàn. Đến lúc này thì chút thiện cảm chị lấy được ban đầu đã tan biến, để anh ta không ngại lườm chị một cái, ngay cả lúc nhận tiền chị đưa.

Rượu nóng cháy trôi xuống cổ họng chị. Hơi nóng dưới làn da dần chuyển sang một cơn đau đầu.

Thật không may, dường như Dazai lại muốn trò chuyện. Hắn quay sang phía Kunikida rồi hỏi, “Cậu đã bao giờ yêu chưa?”

Kunikida ấp úng. Dazai liền nở nụ cười nhẹ, còn Yosano siết chặt tay trên mép bàn. Móng tay chị ấn xuống bàn phát đau.

Chưa,” Kunikida đáp sau mấy tiếng ho. Mặt cậu ta còn đỏ hơn mặt chị. “Ừ thì—” đoạn cậu ta bắt đầu nhìn quanh, phỏng chừng muốn tìm lối thoát cho thế lưỡng nan vô hình này, cả người oằn xuống vì xấu hổ. “Chỉ là—tôi vẫn chưa. Tìm được ai. Mà tôi muốn xây dựng quan hệ.”

“Có gì xấu hổ đâu,” Dazai đáp. “Cậu thật là đáng ngưỡng mộ đó, muốn giữ mình đến tận ngày cưới kìa. Tôi có đọc sổ tay của cậu mà.”

“Tôi không có giữ mình—”

Kunikida kịp ngăn mình lại trước khi lỡ thừa nhận một chuyện mà ai nấy đều đã đoán ra, rồi hừ mũi một cái thật mạnh. Đoạn cậu ta uống một hớp trà lớn. Cảnh tượng đó thật ra có nét đáng yêu, mà Yosano cũng đoán được rằng Dazai chỉ có ý trêu đùa, chứ không phải muốn làm tổn thương thật. Ngay cả Kunikida dường như cũng hiểu; ánh mắt cậu ta sau đó không còn mấy vẻ giận.

Nụ cười nơi Yosano chợt tắt ngấm lúc Dazai nhìn sang chị.

“Còn chị thì sao, sensei?” cậu ta hỏi, chống tay lên cằm.

“Còn tôi thì cái gì?” Yosano ghé miệng vào ly rượu, đáp.

“Chị đã bao giờ yêu chưa?”

Như thế này chẳng hề giống Dazai. Dazai mà chị đã quen sẽ luôn lảng tránh những chủ đề riêng tư, dù có đang trò chuyện vui vẻ giữa lúc chén tạc chén thù. Hoặc có lẽ những lúc họ trò chuyện vui vẻ hắn lại càng như vậy. Dazai là một kẻ vẫn coi rẻ sinh mạng mình, nói chuyện đầy ẩn ý, sống mà luôn có những góc tối nơi đáy mắt, nhưng hắn không bao giờ dò hỏi thông tin. Không phải như thế này.

Ly rượu trên tay Yosano đập mạnh xuống bàn. “Chưa,” chị nói dối.

Dazai chỉ lặng yên nhìn chị. Đôi mắt chị lại tìm đến cặp tình nhân ngồi phía sau hắn ta. Họ đã không còn hôn nhau nhưng vẫn ở trong một chiếc ôm, hai chiếc ghế được đẩy sát lại để hai người họ được kề cận. Cô gái nằm gọn trong vòng tay người yêu mình, đang nói chuyện với bạn, thỉnh thoảng lại mỉm cười mỗi lúc anh ta áp môi lên mái tóc cô, còn Yosano chợt nhớ—

Chị chợt nhớ—

—nhớ mùi hương gỗ lâu năm trên chiếc cầu thang đằng sau phòng thể dục, những phút giây mang theo hơi ẩm lấy cắp từ cái nóng ban trưa, giữa những tiếng chuông báo tiết; nhớ tiếng cười giấu kín trong làn môi của nhau như một bí mật trao gửi, như chút phép màu được truyền từ lồng ngực chị tới lồng ngực người kia; nhớ tiếng chuông vào lớp như nhịp tim chợt ngừng của một bệnh nhân trên bàn mổ; nhớ cái yên lặng dưới bóng râm và đôi tay của thiếu nữ cài lên mái tóc chị những cánh bướm, hệt như đang gieo mầm cho một khu vườn chị trước nay chưa biết lối vào; nhớ những nụ hoa cứ lớn dần trong tim chị, trên cổ chị, qua những nụ hôn chị trao đi và nhận lại, qua những ngón tay chạm lên một hõm cổ trũng và một đường gáy cong, ngay bên dưới mái tóc dày, khi hai bờ ngực mềm kề sát.

Chị nhớ đóa hoa trong mình đã khai nhụy từng cánh trong góc tối bí mật nọ. Chị nhớ về ánh nắng đọng trong dáng hình một thiếu nữ. Nhớ về niềm vui cùng nỗi sợ và câu nói không ai được biết chuyện này đâu, Akiko.

Không ai được biết chuyện này.

“Tôi chưa yêu bao giờ,” Yosano đáp, những run rẩy trong trái tim chẳng hề lộ diện, những ngón tay quanh ly rượu siết chặt tới mức chị e sẽ làm vỡ ly. “Không phải gu của tôi.”

Dazai gật đầu. Lần này hắn không lên tiếng đùa.

“Tự dựng hỏi thế là thế nào vậy, Dazai,” Kunikida dè dặt cất tiếng. Yosano cảm thấy được cậu ta đang nhìn chị âu lo. “Cậu muốn nói gì à?”

“Không hẳn,” Dazai đáp, xoay chút whiskey còn sót lại trong chén. Trên môi hắn có một nụ cười nhạt. “Sao, cậu đang mong tôi nói gì à?”

“Không.”

“Ác vậy. Thế này sẽ có ngày cậu làm tôi đau lòng lắm đấy.”

“Ặc,” Kunikida hầm hừ, tay đẩy gọng kính trên mũi. “Cậu đã hỏi cả hai tụi tôi rồi, nên bây giờ đến lượt cậu đó. Nói đi.”

“Thế mới hòa nhau nhỉ,” Dazai đáp lại trong một tiếng thở dài. Hắn xoay mình lại để dựa lưng lên quầy, tóc gần như chạm vào rượu. Rồi hắn ngước mắt nhìn trần nhà. “Ừm, chắc là tôi đã từng biết yêu đó. Chắc vậy.”

“‘Chắc vậy’ hả?”

“Cho tôi tí thời gian để gom mảnh vỡ trái tim mình nào, Kunikida-kun.”

Trông Kunikida đã khó chịu muốn quạu. May mắn thay, Dazai dường như chỉ muốn chọc cậu ta vài câu lấy lệ. Từ chỗ chị ngồi, Yosano nhìn được ánh mắt hắn rất rõ.

“Tôi không chắc lắm vì ngày đó tôi chưa từng hỏi mình câu này, có lẽ là vậy,” hắn đáp. “Những gì tôi muốn thì tôi đã có rồi. Chỉ là tôi chưa từng hỏi bản thân mình vì sao tôi lại muốn thế thôi.”

Yosano và Kunikida cùng trao nhau một ánh mắt. Chị cầm chắc rằng trông chị cũng ngạc nhiên không kém gì Kunikida.

“Tôi không tưởng tượng nổi là kiểu người nào sẽ đi yêu cậu đó,” Yosano nói. “Cậu trông cũng được đấy, nhưng cũng không vớt vát được cho cái nết dị thôi rồi. Không có ý gì nhé.”

“Không sao,” Dazai bật cười. “Tôi có nói là người ta đáp lại tôi đâu.”

“Ồ.”

Thinh lặng phủ lên ba người họ trong một khoảnh khắc đầy lúng túng, đặc kệt trong không gian giữa cái ồn ào từ những bàn xung quanh.

“Đừng như thế mà,” cuối cùng Dazai nói. Hắn còn nháy mắt với Yosano, một tay để lên đầu gối đang vắt lên chân kia, những ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp trên lớp vải quần âu mình. “Như tôi nói đó, những gì tôi muốn có từ mối quan hệ ấy thì ngày đó tôi đã có rồi.”

“Yosano nói đúng đó,” Kunikida xen vào. “Cứ cô nào tuổi cậu mà đến gần là cậu đều đi tán hết. Cậu đâu có mẫu người nào đâu. Tôi cũng không hình dung nổi là cậu có thể đi yêu kiểu người nào.”

“Ừm, cậu ấy không giống với người khác cho lắm.”

Câu chữ mà hắn chọn—là cậu ấy, không phải cô ấy—chạy dọc người Yosano như điện giật. Chị đông cứng lại trên ghế trong giây lát, một hơi thở gấp mắc kẹt nơi cuống họng, không chịu thoát ra. Trái tim chị như búa nện. Lồng ngực chị như thủy tinh.

May thay, Kunikida chỉ nói tiếp như không có gì bất thường: “Ra là vậy.”

Dazai đã thôi không còn gõ tay lên đầu gối. Hắn đang nghịch một que khuấy cà phê, điệu nghệ xoay nó từ ngón trỏ đến ngón út. Tay còn lại của hắn, Yosano để ý nhìn, đang chôn sâu trong túi áo.

“Nếu mà hai người thực sự muốn biết ấy…” Que khuấy ngừng lại trên tay Dazai. Bờ vai hắn hơi căng lên, gần như không thấy được, và trong túi áo khoác hắn dường như có loạt xoạt tiếng giấy. Dazai lại quay mình, nói tiếp: “Cậu ta nóng tính lắm. Rất điển trai, nhưng chẳng hề có gu ăn mặc. Hồi còn ở với nhau chúng tôi hoặc là gào vào mặt nhau, hoặc là coi như người kia không tồn tại.” Hắn cau mày. “Cậu ấy còn thấp nữa. Suốt thời gian quen nhau cậu ta chẳng cao lên gì cả. Đến bây giờ tôi phải cao hơn cậu ta đến hai mươi mốt phân rồi.”

“Nghe chẳng giống cậu đã yêu gì hết,” Yosano buột miệng nói.

Ngay lập tức chị thấy áy náy, nhưng Dazai chẳng hề bận tâm, tựa như chị chỉ vừa nói chuyện thời tiết vậy. “Ừm, đúng là nghe không giống thật.”

Chị uống thêm một hớp rượu. Dazai thêm một hớp whiskey. Kunikida nhìn cả hai người, cái lo lắng nơi cậu ta làm chị cảm thấy như phải bỏng.

“Hai người đã từng gặp ai,” Dazai thì thầm, có một vẻ dịu dàng và nâng niu hơn hết thảy khi trước, “chân thành, thẳng tính, con người khó ai bì được… đến mức nếu phải dành thời gian với họ thì chính mình cũng thấy đau hay chưa?”

Câu hỏi đó vốn không cần lời đáp, nên cả Yosano lẫn Kunikida đều không trả lời.

“Như là luôn có một lời nhắc rằng tôi đáng trách thế nào vậy,” hắn nói tiếp. “Hệt như có người đang nói đi nói lại rằng tôi sống chẳng ra gì. Tôi rất muốn có được cậu ấy những lúc cậu ấy không ở bên, mà vì vậy nên tôi đâm ghét. Cái nhỏ nhen trong tôi không cho tôi trân trọng một khi có cậu ấy ở gần, vì thế tôi cũng ghét cậu ấy luôn. Với cả,” hắn hít vào một hơi sâu, “cậu ấy rất thương tôi. Tôi biết như vậy. Người trung thành như cậu ấy nhất định sẽ quan tâm tới tôi, dù chúng tôi có bất hòa đến đâu chăng nữa, nhưng tôi thì không thể quan tâm ngược lại như thế. Cậu ấy biết, mà cũng chẳng bận tâm. Cậu ấy bỏ qua cho tôi được. Có lẽ là vì vậy nên tôi mới thực sự ghét cậu ta.”

Yosano cứ ngỡ hắn đã nói xong; nhưng rồi chị nhận ra rằng hắn đang chớp mắt quá nhanh dưới ánh đèn mờ, trong đôi đồng tử có phản chiếu ra màu rượu hổ phách. Rằng hắn chỉ đang nghẹn lại giữa quá nhiều những ký ức xưa.

Hơi thở sau đó của Dazai hơi run lên một chút. “Đáng lẽ cậu ấy mới phải là người nghĩ về sự sống và cái chết, nghĩ về chỗ đứng của mình trong đời,” hắn nói. “Không phải tôi. Đáng ra cậu ấy nên giống như tôi, sau tất cả những thứ—” hắn chợt ngừng. Lại hít sâu. “Nhưng lại là tôi. Chẳng có lý do gì mà cũng chẳng có cớ chi để u uất như thế cả, trong khi cậu ấy vẫn cố gắng giành giật từng chút một để chứng tỏ mình với thế giới. Cậu ấy đâu cần làm vậy đâu.”

“Dazai,” Yosano lên tiếng.

Hắn lắc đầu. Một giọt nước rơi khỏi khóe mắt bị hắn gạt đi trước khi chạm được tới gò má, mà bàn tay hắn quanh ly rượu vẫn đủ vững vàng để giấu đi những run rẩy rất khẽ toàn thân.

“Đáng buồn nhất là tôi đã quá mải buồn thương cho một người khác, mà tôi quên mất phải đau lòng vì cậu ấy.” Dazai cay đắng cười. “Tôi còn chẳng nhớ về cậu ấy cho đến tận vài tháng trước đây,” hắn nói. “Từ đó đến nay cứ như tôi đã đánh mất cậu ấy rồi, chỉ có điều đã là ba năm quá muộn.”

Dazai đã nói về ghen tỵ, về can đảm, về cái dũng khí để bày tỏ yêu thương. Cặp tình nhân đằng sau hắn đang chuẩn bị rời đi, đã ngà ngà say và rõ là yêu nhau say đắm, dựa cả vào nhau dù đang bước đi vai kề vai; phải đến lúc này, Yosano mới hiểu được hắn muốn nói gì.

Chị cũng đã từng nếm vị tình yêu giữa mùi gỗ lâu năm và cầu thang phủ bụi. Chị đã từng dành hàng tuần trong những chiếc ôm vụng trộm để mà nâng niu, rồi căm ghét, rồi lại nâng niu một khuôn mặt thiếu nữ giờ đã nhạt phai trong ký ức, nhưng vốn nhìn chị đầy mến yêu, cùng một đôi môi ấm đặt trên môi chị và những ngón tay lùa qua tóc chị có gài những cánh bướm. Tuy đã mất đi người đó—tuy đã thật lâu không còn ai gọi chị là Akiko—thì chị vẫn có những giây phút khác, bên những người phụ nữ khác, có hơi ấm từ xác thịt dù thiếu đi hơi ấm từ cõi lòng.

Dazai chưa từng có những thứ như vậy.

“Tôi hiểu mà,” chị nói.

Chị hơi ngần ngừ, nhưng bàn tay chị dường như tự có chủ đích. Nó nhẹ nhàng đặt lên khuỷu tay Dazai, mà hắn cũng không phản ứng, hoặc đã quá say để tỏ ra dè chừng, hoặc cũng không muốn lại một lần nữa phải hà khắc với bản thân.

Từ mé bên kia, Kunikida vỗ nhẹ lên vai hắn.

“Lúc nào cũng có cảm giác như mình đến chậm một bước, nhỉ,” chị tiếp lời. “Tình yêu ấy. Tình yêu kiểu nào cũng vậy.”

“Tôi tưởng chị chưa yêu bao giờ mà, sensei,” Dazai cười đáp.

Hắn có vẻ đang bắt đầu ngấm rượu. Hai má hắn đã ửng lên mà không phải vì khóc, giọng nói cũng lớn hơn, cùng câu chữ đã không còn rành mạch.

“Biết đâu tôi nói dối đó,” Yosano đáp, tay đập mạnh vào lưng hắn. Dazai suýt nữa đập mặt vào ly rượu. “Này, biết không, tôi vẫn chưa đủ say đâu.”

“Ôi, xem gu của chị với tôi hợp nhau chưa kìa. Mình hẹn hò đi.”

“Chú đừng nằm mơ giữa ban ngày.”

Yosano lại kêu nhân viên tới để rót cho họ thêm rượu, gọi cho Dazai với chị như cũ, đoạn trao cho Kunikida một ánh nhìn dò hỏi. Cậu ta thở dài rồi đổi sang một chén sake ấm, làm chị phải thấy ngạc nhiên.

“Mình uống nhân danh gì đây?” Yosano hỏi, lúc rượu đã tới nơi. “Phải ăn mừng gì chứ.”

“Một người thất tình thì có gì đáng ăn mừng đâu,” Kunikida đáp.

“Cẩn thận đó, Kunikida. Cứ mềm lòng như thế là có khi Dazai quay sang yêu cậu đó.”

Dazai liền hùa theo chị, liếc nhìn Kunikida một lượt từ trên xuống dưới. Tất nhiên cậu ta lườm lại, nhưng mặt cũng đỏ lên.

Yosano giơ ly rượu về phía hai người họ. “Vì tình yêu,” chị tuyên bố. “Vì cả những đứa hâm để nó vuột mất nữa.”

Kunikida cẩn trọng chạm chén vào vành ly chị. Vẻ ân hận trên gương mặt cậu ta quả là khôi hài bậc nhất—Yosano thừa biết cậu ta đang hình dung ra cảnh phải chịu cơn đau đầu sáng mai, vì đã trót bị cuốn vào phen nhậu bi ai này. Chị chưa từng chứng kiến Kunikida đi làm sau một đêm rượu chè be bét. Ít nhất thì nhìn vậy cũng vui.

Lúc Dazai nâng cốc whiskey lên, trông hắn ta rất lạ; bàn tay hắn chững lại trong một khoảnh khắc quá dài, khiến Yosano có cảm tưởng như hắn đang nhìn về một thời xa xưa nào đó qua hình ảnh hai người họ lúc này đây.

Cốc rượu của hắn cụng vào họ có một vẻ ngập ngừng thoáng qua.

“Vì tình yêu,” hắn nói. “Ba năm quá muộn và hai mươi mốt phân cách biệt quá nhiều.”

-end-

Về mục lục Fanfiction >>

10 thoughts on “[BSD] [Soukoku] Chân trần trên đất lạnh”

    1. Đọc nhanh thế =))))))))))))))))))

      Ừ đó, rất khó để diễn tả ấy… nhưng mà càng đọc càng thấy thấm ở những chi tiết nhỏ. Cảm giác cả câu chuyện như một đóa hoa dày cánh, phải đợi nó tách ra từng chút từng chút một mới nhìn được nhụy hoa. Nhất là những đoạn Dazai cầm lấy tấm ảnh trong túi ấy, trời ơi toi khóc gì đâu =(((((

      Hầy :<

      Liked by 2 people

      1. Có gì nhanh đâu…

        Đọc là việc của tôi nhưng viết cảm thụ chắc lại là việc của cô rồi orz Sao cô viết được như vậy chứ huheo, tôi không diễn tả nổi

        Liked by 2 people

  1. Ây dà, đang không biết phải diễn tả lại cảm xúc như nào đây 😂
    Suốt mạch fic, thực sự tui không biết làm thế nào để kìm nén lại được, cái cảm giác đau lòng, xót xa, nhất là về những lời tâm sự của Dazai, và cả suy nghĩ của chị Yosano nữa.
    Chả hiểu sao, đã cố gắng lắm để không khóc (tui mau nước mắt lắm), thế mà đọc đến câu cuối cùng lại bật cười trong tiếng nấc, như thể tất cả những cảm xúc bản thân dồn nén từ đầu đến giờ được giải tỏa vậy. Ba năm xa cách kia, nghe sao tàn nhẫn quá, vậy mà còn thêm đoạn chiều cao cách biệt mai mươi mốt phân, làm tui đang rớm nước mắt lại phải cười, rồi cuối cùng là vừa khóc vừa cười luôn.
    Thật là, cô An dịch xuất sắc quá mà!

    Liked by 2 people

    1. Cảm ơn những lời của cô rất nhiều nhé :(((((( nếu câu chữ của toi có thể truyền tải được sự lắng đọng trong câu chuyện này, để cô có thể đồng cảm với Dazai và Yosano, thì quả thực toi cũng không mong gì hơn :(((((

      Toi cũng là người mau nước mắt, đọc truyện rất dễ khóc, nên thấy người đọc có thể chia sẻ cảm xúc của mình toi thấy vui thực sự! Cảm ơn cô lần nữa nha :((((((((

      Liked by 2 people

  2. Không biết dùng từ gì thích hợp, thật sự. Tôi không khóc, cũng không buồn, tôi chỉ thấy nặng nề, chỉ thấy bình thản, và chỉ thấy khó tả mà thôi. Fic dịch hay lắm, cảm ơn chị nhiều.

    Liked by 2 people

    1. Cảm ơn phản hồi của cô nhé!! Bản dịch đã có thể mang lại cho cô cảm xúc là toi đã thấy rất vinh hạnh rồi. Rất cảm ơn cô đã đọc và ủng hộ ❤

      Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s